Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Đăng ngày 06-12-2013
Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Chương 1

 

Hàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân.

Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội.

 

 

 

Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu.

 

 

 

Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu.

 

 

 

Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh... "Thiếu tướng ế vợ".

 

 

 

Thiếu tướng còn khoảng một năm rưỡi nữa là bước vào hàng ngũ bốn mươi. Không ế thì là gì?

 

 

 

Nếu trước đây bà Hàn thường nhân nhượng con mình, thì bây giờ bà đang dốc hết lòng khuyên bảo anh.

 

 

 

"Anh cả, lúc nào con mới giải quyết xong việc cá nhân hả? Đàn ông hơn ba mươi đã ế, con bây giờ bao nhiêu, con là người ế nhất trong đám đàn ông ế đấy. Mẹ có thể bảo với người ngoài con chưa gặp được đối tượng kết hôn, nhưng trong nhà mẹ phải nghiêm túc nhắc con rằng, con đang bị ế. Nếu con không tranh thủ, con sẽ rất đáng thương!"

 

 

 

Bạn xem xem, đàn ông không lập gia đình, không chỉ mang tiếng bất hiếu, mà còn rất đáng thương.

 

 

 

Hiện nay có khá nhiều đàn ông sống độc thân, không lập gia đình. Trong đó, người có diện mạo xấu xí là chiếm đa số, phần còn lại là do gặp vấn đề về tâm sinh lý.

 

 

 

Trên đời này, không gì là không thể xảy ra. Vậy nên đẳng cấp như Hàn Ích Dương lại chưa lập gia đình cũng có thể hiểu được. Có lẽ do anh quá kén chọn nên không thấy ai hợp mắt hoặc gặp vấn đề nghiêm trọng về sinh lý chăng? Nếu nói theo tiểu thuyết ngôn tình thì người đàn ông này đã trải qua quá nhiều biến cố nên mất hết niềm tin vào đời sống hôn nhân.

 

 

 

Nếu có người hỏi Hàn Ích Dương tại sao chưa kết hôn, anh chỉ im lặng, không trả lời. Đây là một bí mật và bí mật này bị rất nhiều người soi mói.

 

 

 

Đối với Hàn Ích Dương mà nói, anh không quan tâm người khác dị nghị thế nào về mình. Việc của anh là của mỗi một mình anh, có gì đáng để bàn tán. Chẳng lẽ anh phải đi phân bua với người ngoài tại sao mình chưa lập gia đình?

 

 

 

Hàn gia có hai người con. Con út là Hàn Tranh đã kết hôn từ lâu. Vợ con út Châu Thương Thương sinh ba, một nữ hai nam. Ba đứa bé đều hết sức đáng yêu. Mỗi lần Hàn Ích Dương về nhà, hai đứa sẽ ngồi lên hai đùi anh, còn một đứa vừa bám lên lưng anh vừa nói, "Bác ơi, Bì Bì muốn cưỡi ngựa!"

 

 

 

Nhiều khi Hàn Ích Dương rất biết ơn "Ngưu Bì Đường", bởi vì nhờ bọn trẻ mà bà Hàn bớt càm ràm, cũng không quản lý chặt chẽ chuyện hôn nhân của anh như trước đây. Tuy đã có đủ cháu trai cháu gái, nhưng chuyện cưới xin của con lớn vẫn là quan trọng nhất với hai người lớn Hàn gia. Họ sợ không đợi được ngày con lớn yên bề gia thất.

 

 

 

Hôm nay, Hàn Ích Dương vừa từ quân khu về nhà. Sau khi cả nhà vui vẻ dùng bữa, bà Hàn đưa anh một tấm hình, "Con coi thử đi. Cô gái này rất xinh."

 

 

 

Hàn Ích Dương ngó lơ, anh nghiêng đầu kêu bà Hàn, "Mẹ!"

 

 

 

"Gọi mẹ cũng vô ích. Nội trong năm nay, con phải giải quyết cho xong việc cá nhân." Bà Hàn ra lệnh.

 

 

 

"Việc cá nhân là gì ạ?" Cháu gái Đường Đường hỏi.

 

 

 

"Đó là bác con phải tìm bác gái cho con." Bà Hàn hiền từ đáp lời.

 

 

 

"Đường Đường không muốn bác gái. Bác gái già lắm." Trong mắt Đường Đường, bác gái luôn là những người lớn tuổi, da dẻ nhăn nheo.

 

 

 

"Bì Bì cũng không thích." Bì Bì bóc một miếng bánh bỏ vào miệng, cậu bé vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.

 

 

 

Những đứa bé sinh ba đều là một tổng thể hoàn chỉnh. Đường Đường và Bì Bì phát biểu ý kiến xong, liền đưa mắt nhìn anh hai Ngưu Ngưu. Ngưu Ngưu là một đứa bé có chính kiến riêng, cậu bé bỏ muỗng xuống, "Đúng là bác phải tìm một bác gái. Bác phải có bác gái thì mới có em bé."

 

 

 

Hàn Ích Dương lặng lẽ đặt tay lên đầu Ngưu Ngưu, ông Hàn thôi đọc báo, nói xen vào, "Ngưu Ngưu còn hiểu chuyện hơn anh đấy!"

 

 

 

Hàn Ích Dương nhìn ông Hàn bà Hàn, "Ba mẹ, con tự lo chuyện của mình được. Con chưa vội lập gia đình, ba mẹ không cần lo nghĩ linh tinh thay con."

 

 

 

Có ba mẹ nào không lo lắng chuyện đại sự của con cái? Ông Hàn nổi giận đùng đùng. Nhưng do lúc này cả nhà đang ăn tráng miệng, ông không thể bực bội dọa Ngưu Bì Đường của ông sợ hãi, mà nếu không nói ông sẽ rất tức tối…

 

 

 

"Phải, tôi và mẹ anh lo nghĩ linh tinh. Anh còn trẻ nên đâu cần gấp gáp, anh còn trẻ... còn trẻ..." Hai chữ "còn trẻ" cuối cùng được ông Hàn rít qua kẽ răng, khiến đứa cháu bé nhỏ ngây thơ Đường Đường giật mình, cô bé lật đật nói, "Ông nội đừng mắng bác. Cùng lắm sau này Đường Đường lớn lên sẽ gả cho bác."

 

 

 

Hàn Tranh và Châu Thương Thương đưa mắt nhìn nhau, cả hai cùng lên tiếng, "Đường Đường không thể gả cho bác..."

 

 

 

Đường Đường áy náy nhìn Hàn Ích Dương, "Vậy con không giúp bác được rồi."

 

 

 

Hàn Ích Dương nhoẻn miệng cười, khuôn mặt điển trai thoáng dịu dàng, "Không sao."

 

 

 

Thành gia lập thất, sinh con nối dõi, không phải là quy luật từ xưa đến nay sao? Nếu đi ngược quy luật tự nhiên thì mới là bất thường.

 

 

 

Sau khi ăn xong, bà Hàn lên lầu gõ cửa phòng con lớn. Lúc này, Hàn Ích Dương đã thay bộ quân phục trang nghiêm bằng áo sơ mi nam đơn giản kết hợp với quần tây thẳng thớm, trông anh càng điển trai và đàn ông.

 

 

 

Bà Hàn nhìn chằm chằm Hàn Ích Dương bằng ánh mắt thương xót và không sao giải thích được.

 

 

 

"Mẹ, sao mẹ vào mà không nói tiếng nào?" Hàn Ích Dương chỉnh cổ áo ngay ngắn, anh nói tiếp, "Tối nay con không về ăn cơm. Bạn con đám cưới nên con đi dự tiệc."

 

 

 

"Bạn nào của con? Sao mẹ chưa nghe con nhắc bao giờ?" Bà Hàn quan tâm hỏi han.

 

 

 

"Mẹ không biết cậu ấy đâu. Cậu ấy là bạn học cấp ba của con." Hàn Ích Dương giải thích.

 

 

 

Bà Hàn ngẩng phắt đầu, cất giọng khó tin, "Con còn bạn học chưa kết hôn thật ư?"

 

 

 

Hàn Ích Dương đáp, "Cậu ấy từng kết hôn nhưng bốn năm trước vợ cậu ấy bị bệnh qua đời."

 

 

 

Bà Hàn càng nghe càng khó chịu, "Bạn con đã kết hôn đến lần thứ hai, mà con còn chưa có tin tức gì hết!"

 

 

 

Hàn Ích Dương, “…”

 

 

 

Trước cấp hai, cuộc sống của Hàn Ích Dương cũng như bao bạn bè đồng trang lứa khác, áp lực học tập luôn đè nặng lên anh. Gia đình khá giả và danh giá không cho phép tuổi trẻ của anh sống phóng đãng ngông cuồng. Gia đình đòi hỏi anh phải cố gắng hơn bất cứ ai hết. Từ tốt nghiệp cấp ba cho đến vào học viện quân sự, rồi lấy bằng thạc sĩ, anh đều chứng tỏ mình là người xuất sắc nhất. Nhờ thế, anh được thăng chức thẳng từ lính trinh sát lên chỉ huy. Tuổi trẻ của anh huy hoàng chiến công, tương lai rộng mở nhưng cũng đi kèm với đời sống độc thân.

 

 

 

Có lẽ năm ấy, hoa đào đã nở rộ thật sự. Hoa đào tuy nhỏ nhưng sáng chói màu đỏ au. Đó là nửa thanh xuân tươi sáng của Hàn Ích Dương, còn nửa thanh xuân khác ở đâu. Hàn Ích Dương không biết.

 

 

 

Thanh xuân thường gắn liền với những từ "Tiếc nuối", "Hồi ức" và "Mất mát". Thế nhưng một người xuất sắc như Hàn Ích Dương, thanh xuân của anh không có "Tiếc nuối", cũng không có "Mất mát", vì vậy không cần "Hồi ức".

 

 

 

Đám cưới Hàn Ích Dương tham gia tối nay là của bạn thân Triệu Ninh. Hàn Ích Dương không có nhiều bạn như em trai Hàn Tranh, nhưng mỗi người bạn của anh đều là chí cốt tâm giao.

 

 

 

Chú rể Triệu Ninh và Hàn Ích Dương cùng thi vào học viện quân sự. Sau khi tốt nghiệp, cả hai đều làm ở viện nghiên cứu quân sự trong vòng một năm, rồi Triệu Ninh vì bạn gái đổi sang nghề khác. Khi ấy, nhờ gia đình anh ta quen biết nên anh ta chuyển làm công an. Trong một lần truy bắt bọn buôn ma túy, Triệu Ninh bị trúng đạn, bạn gái anh ta đau lòng, khóc lóc sướt mướt. Triệu Ninh thấy vậy lại chuyển sang kinh doanh.

 

 

 

Đôi khi người quan trọng nhất trong cuộc đời không phải là người đi cùng ta lâu nhất. Triệu Ninh kết hôn chưa tới hai năm thì vợ anh ta bị ung thư qua đời.

 

 

 

Nhiều lúc, con người đối mặt với số phận đều ở thế bị động. Họ sẽ bị động chọn lựa, bị động từ bỏ. Sau đó trải qua quá trình mài giũa, vài chuyện bị động sẽ trở thành chủ động hoặc những chuyện đó chỉ có thể ở thế bị động mãi mãi.

 

 

 

Ngày hôm nay, Triệu Ninh tái hôn với một nữ diễn viên.

 

 

 

Số phận chính là kỳ tích, nó sẽ gắn kết những con người xa lạ lại gần nhau.

 

Đọc tiếp : Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 2


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Nhà Trẻ Hoàng Gia - Huyền Sắc - Full

    Nhà Trẻ Hoàng Gia - Huyền Sắc - Full

    A, A! Đấy là son của bản công chúa! Không phải thuốc màu! Tên nhóc kia sao lại mang đi vẽ tranh hả? Đi mau, đem bộ quyền quân đội luyện một trăm lần!

    Vương Phi Của Bạo Vương - Nhược Nhi Phi Phi - Full

    Vương Phi Của Bạo Vương - Nhược Nhi Phi Phi - Full

    Lee Sung Min, chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh tuổi mới hai mươi của thế kỉ 21, vào một ngày nọ, vì cứu một vị nam nhi định nhảy lầu tự sát, bất cẩn trượt ngã xuống tòa nhà trở thành nệm thịt cho người khác, trong phút chốc xương thịt mơ hồ, máu chảy thành dòng.

    Thần Bí Lão Công Ngươi Là Ai - Lục Thiểu - Full

    Thần Bí Lão Công Ngươi Là Ai - Lục Thiểu - Full

    “Đêm nay, em là của tôi……” Đêm tân hôn, hơi thở tà mị quanh quẩn ở bên tai nàng, người đàn ông thần bí cùng nàng triền miên. Đến ngày hôm sau nàng mới phát hiện chồng của nàng là một người tàn tật, như vậy tối hôm qua người đàn ông cùng nàng là ai? Âm mưu, lại âm mưu, phản bội, lại phản bội, chồng giả, người tình trong mộng, tổng tài lạnh lùng, chờ sau khi nàng phát hiện thân phận thật của hắn, nàng mới biết được nàng đã tiến vào một cơn lốc xoáy trả thù……

    Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới  - Nguyenhongthai3a1991 - Full

    Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới - Nguyenhongthai3a1991 - Full

    Hồ Độc Lập mở dần hai mí mắt, lờ mờ trông thấy khuôn mặt lạ lẫm đang lo lắng nhìn mình. Đây là đâu! nhìn lạ quá! sao lại có người mặc đồ cổ trang đây, mình đang ở đâu vậy, . Chớp chớp mắt thêm vài cái rồi chậm rãi mở ra, trong đầu nhanh chóng hình dung lại mọi chuyện. Một cơn đau nhói truyền thẳng lên đầu, bất giác hắn bật tiếng kêu “Á a hừ’’.

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!

    Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều,nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    NGUYÊN TẮC CHỌN CHỒNG

    Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ, mà theo mình quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến. 

    Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM.

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Đừng bao giờ bỏ lỡ những chuyến xe buýt của cuộc đời mình

    Sống tích cực với những điều mình đang có là một điều tốt. Nhưng đó phải là sự tích cực của một cố gắng đã không bao giờ mệt mỏi. Còn nếu như tự đắp chăn ngang bụng và nhủ thầm mọi điều sẽ ổn; tự trốn chui trốn nhủi, đầu hàng trước mọi khó khăn, thách thức ập đến;

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    Chia tay rồi thì còn lại gì?

    “Những mối nhân duyên trong đời đôi lúc toàn vẹn, đôi lúc trớ trêu như một trò đùa… Có những cuộc gặp gỡ là để yêu nhau, có những cuộc gặp chỉ để hận nhau. Và có cả những cuộc gặp là để day dứt về nhau suốt đời.” – Lê Thu Huyền

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Nơi nào ta sống thật, đó là thế giới thật

    Máy vi tính thật sự là một phát minh vĩ đại, nó ảnh hưởng đến tất cả mọi hoạt động trong cuộc sống và tạo ra thêm rất nhiều ngành, nghề, lĩnh vực. Nhưng nó chỉ thật sự trở nên gần gũi với người dân khi Bill Gates cùng các cộng sự tạo nên hệ điều hành đầu tiên và sau đó là các phiên bản Windows – những giao diện giúp người dùng khai thác, sử dụng và gần gũi với máy tính nhiều hơn.

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Giữa dòng đời xuôi ngược có khi nào ta gặp được nhau?

    Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.