Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Đăng ngày 06-12-2013
Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 1

Chương 1

 

Hàn Ích Dương là một người đã lên chức chú bác từ lâu. Anh có ba đứa cháu luôn miệng gọi anh là bác, gọi đến mức anh cảm thấy như mình lớn tuổi thật rồi. Lớn tuổi là sự thực, nhưng anh vẫn còn độc thân.

Lớn tuổi và độc thân vốn chẳng liên quan gì nhau. Ai nói đàn ông lớn tuổi nhất định phải lập gia đình? Đứng trên góc nhìn của một chuyên gia xã hội học mà nói, người độc thân lớn tuổi đang có chiều hướng tăng cao, nó làm ảnh hưởng trạng thái cân bằng của xã hội. Do đó, lớn tuổi mà chưa lập gia đình là có tội.

 

 

 

Mọi việc không chỉ ngừng ở đó. Trong mắt ông Hàn bà Hàn, anh không chỉ có tội, mà còn bất hiếu.

 

 

 

Hàn Ích Dương từ đứa con ưu tú nhất của ba mẹ trở thành đối tượng khiến ông bà đau đầu. Tuy bất mãn vì điều này, nhưng mỗi khi Hàn Ích Dương bị bà Hàn dạy bảo, anh cũng cảm thấy mình hơi bất hiếu.

 

 

 

Hiện nay, bà Hàn đang chạy theo trào lưu của giới trẻ. Thỉnh thoảng bà sẽ thốt ra một hai từ lóng trên mạng gọi con mình. Bà hay dùng từ "Trai ế" để hình dung về anh, rồi gắn cho anh biệt danh... "Thiếu tướng ế vợ".

 

 

 

Thiếu tướng còn khoảng một năm rưỡi nữa là bước vào hàng ngũ bốn mươi. Không ế thì là gì?

 

 

 

Nếu trước đây bà Hàn thường nhân nhượng con mình, thì bây giờ bà đang dốc hết lòng khuyên bảo anh.

 

 

 

"Anh cả, lúc nào con mới giải quyết xong việc cá nhân hả? Đàn ông hơn ba mươi đã ế, con bây giờ bao nhiêu, con là người ế nhất trong đám đàn ông ế đấy. Mẹ có thể bảo với người ngoài con chưa gặp được đối tượng kết hôn, nhưng trong nhà mẹ phải nghiêm túc nhắc con rằng, con đang bị ế. Nếu con không tranh thủ, con sẽ rất đáng thương!"

 

 

 

Bạn xem xem, đàn ông không lập gia đình, không chỉ mang tiếng bất hiếu, mà còn rất đáng thương.

 

 

 

Hiện nay có khá nhiều đàn ông sống độc thân, không lập gia đình. Trong đó, người có diện mạo xấu xí là chiếm đa số, phần còn lại là do gặp vấn đề về tâm sinh lý.

 

 

 

Trên đời này, không gì là không thể xảy ra. Vậy nên đẳng cấp như Hàn Ích Dương lại chưa lập gia đình cũng có thể hiểu được. Có lẽ do anh quá kén chọn nên không thấy ai hợp mắt hoặc gặp vấn đề nghiêm trọng về sinh lý chăng? Nếu nói theo tiểu thuyết ngôn tình thì người đàn ông này đã trải qua quá nhiều biến cố nên mất hết niềm tin vào đời sống hôn nhân.

 

 

 

Nếu có người hỏi Hàn Ích Dương tại sao chưa kết hôn, anh chỉ im lặng, không trả lời. Đây là một bí mật và bí mật này bị rất nhiều người soi mói.

 

 

 

Đối với Hàn Ích Dương mà nói, anh không quan tâm người khác dị nghị thế nào về mình. Việc của anh là của mỗi một mình anh, có gì đáng để bàn tán. Chẳng lẽ anh phải đi phân bua với người ngoài tại sao mình chưa lập gia đình?

 

 

 

Hàn gia có hai người con. Con út là Hàn Tranh đã kết hôn từ lâu. Vợ con út Châu Thương Thương sinh ba, một nữ hai nam. Ba đứa bé đều hết sức đáng yêu. Mỗi lần Hàn Ích Dương về nhà, hai đứa sẽ ngồi lên hai đùi anh, còn một đứa vừa bám lên lưng anh vừa nói, "Bác ơi, Bì Bì muốn cưỡi ngựa!"

 

 

 

Nhiều khi Hàn Ích Dương rất biết ơn "Ngưu Bì Đường", bởi vì nhờ bọn trẻ mà bà Hàn bớt càm ràm, cũng không quản lý chặt chẽ chuyện hôn nhân của anh như trước đây. Tuy đã có đủ cháu trai cháu gái, nhưng chuyện cưới xin của con lớn vẫn là quan trọng nhất với hai người lớn Hàn gia. Họ sợ không đợi được ngày con lớn yên bề gia thất.

 

 

 

Hôm nay, Hàn Ích Dương vừa từ quân khu về nhà. Sau khi cả nhà vui vẻ dùng bữa, bà Hàn đưa anh một tấm hình, "Con coi thử đi. Cô gái này rất xinh."

 

 

 

Hàn Ích Dương ngó lơ, anh nghiêng đầu kêu bà Hàn, "Mẹ!"

 

 

 

"Gọi mẹ cũng vô ích. Nội trong năm nay, con phải giải quyết cho xong việc cá nhân." Bà Hàn ra lệnh.

 

 

 

"Việc cá nhân là gì ạ?" Cháu gái Đường Đường hỏi.

 

 

 

"Đó là bác con phải tìm bác gái cho con." Bà Hàn hiền từ đáp lời.

 

 

 

"Đường Đường không muốn bác gái. Bác gái già lắm." Trong mắt Đường Đường, bác gái luôn là những người lớn tuổi, da dẻ nhăn nheo.

 

 

 

"Bì Bì cũng không thích." Bì Bì bóc một miếng bánh bỏ vào miệng, cậu bé vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.

 

 

 

Những đứa bé sinh ba đều là một tổng thể hoàn chỉnh. Đường Đường và Bì Bì phát biểu ý kiến xong, liền đưa mắt nhìn anh hai Ngưu Ngưu. Ngưu Ngưu là một đứa bé có chính kiến riêng, cậu bé bỏ muỗng xuống, "Đúng là bác phải tìm một bác gái. Bác phải có bác gái thì mới có em bé."

 

 

 

Hàn Ích Dương lặng lẽ đặt tay lên đầu Ngưu Ngưu, ông Hàn thôi đọc báo, nói xen vào, "Ngưu Ngưu còn hiểu chuyện hơn anh đấy!"

 

 

 

Hàn Ích Dương nhìn ông Hàn bà Hàn, "Ba mẹ, con tự lo chuyện của mình được. Con chưa vội lập gia đình, ba mẹ không cần lo nghĩ linh tinh thay con."

 

 

 

Có ba mẹ nào không lo lắng chuyện đại sự của con cái? Ông Hàn nổi giận đùng đùng. Nhưng do lúc này cả nhà đang ăn tráng miệng, ông không thể bực bội dọa Ngưu Bì Đường của ông sợ hãi, mà nếu không nói ông sẽ rất tức tối…

 

 

 

"Phải, tôi và mẹ anh lo nghĩ linh tinh. Anh còn trẻ nên đâu cần gấp gáp, anh còn trẻ... còn trẻ..." Hai chữ "còn trẻ" cuối cùng được ông Hàn rít qua kẽ răng, khiến đứa cháu bé nhỏ ngây thơ Đường Đường giật mình, cô bé lật đật nói, "Ông nội đừng mắng bác. Cùng lắm sau này Đường Đường lớn lên sẽ gả cho bác."

 

 

 

Hàn Tranh và Châu Thương Thương đưa mắt nhìn nhau, cả hai cùng lên tiếng, "Đường Đường không thể gả cho bác..."

 

 

 

Đường Đường áy náy nhìn Hàn Ích Dương, "Vậy con không giúp bác được rồi."

 

 

 

Hàn Ích Dương nhoẻn miệng cười, khuôn mặt điển trai thoáng dịu dàng, "Không sao."

 

 

 

Thành gia lập thất, sinh con nối dõi, không phải là quy luật từ xưa đến nay sao? Nếu đi ngược quy luật tự nhiên thì mới là bất thường.

 

 

 

Sau khi ăn xong, bà Hàn lên lầu gõ cửa phòng con lớn. Lúc này, Hàn Ích Dương đã thay bộ quân phục trang nghiêm bằng áo sơ mi nam đơn giản kết hợp với quần tây thẳng thớm, trông anh càng điển trai và đàn ông.

 

 

 

Bà Hàn nhìn chằm chằm Hàn Ích Dương bằng ánh mắt thương xót và không sao giải thích được.

 

 

 

"Mẹ, sao mẹ vào mà không nói tiếng nào?" Hàn Ích Dương chỉnh cổ áo ngay ngắn, anh nói tiếp, "Tối nay con không về ăn cơm. Bạn con đám cưới nên con đi dự tiệc."

 

 

 

"Bạn nào của con? Sao mẹ chưa nghe con nhắc bao giờ?" Bà Hàn quan tâm hỏi han.

 

 

 

"Mẹ không biết cậu ấy đâu. Cậu ấy là bạn học cấp ba của con." Hàn Ích Dương giải thích.

 

 

 

Bà Hàn ngẩng phắt đầu, cất giọng khó tin, "Con còn bạn học chưa kết hôn thật ư?"

 

 

 

Hàn Ích Dương đáp, "Cậu ấy từng kết hôn nhưng bốn năm trước vợ cậu ấy bị bệnh qua đời."

 

 

 

Bà Hàn càng nghe càng khó chịu, "Bạn con đã kết hôn đến lần thứ hai, mà con còn chưa có tin tức gì hết!"

 

 

 

Hàn Ích Dương, “…”

 

 

 

Trước cấp hai, cuộc sống của Hàn Ích Dương cũng như bao bạn bè đồng trang lứa khác, áp lực học tập luôn đè nặng lên anh. Gia đình khá giả và danh giá không cho phép tuổi trẻ của anh sống phóng đãng ngông cuồng. Gia đình đòi hỏi anh phải cố gắng hơn bất cứ ai hết. Từ tốt nghiệp cấp ba cho đến vào học viện quân sự, rồi lấy bằng thạc sĩ, anh đều chứng tỏ mình là người xuất sắc nhất. Nhờ thế, anh được thăng chức thẳng từ lính trinh sát lên chỉ huy. Tuổi trẻ của anh huy hoàng chiến công, tương lai rộng mở nhưng cũng đi kèm với đời sống độc thân.

 

 

 

Có lẽ năm ấy, hoa đào đã nở rộ thật sự. Hoa đào tuy nhỏ nhưng sáng chói màu đỏ au. Đó là nửa thanh xuân tươi sáng của Hàn Ích Dương, còn nửa thanh xuân khác ở đâu. Hàn Ích Dương không biết.

 

 

 

Thanh xuân thường gắn liền với những từ "Tiếc nuối", "Hồi ức" và "Mất mát". Thế nhưng một người xuất sắc như Hàn Ích Dương, thanh xuân của anh không có "Tiếc nuối", cũng không có "Mất mát", vì vậy không cần "Hồi ức".

 

 

 

Đám cưới Hàn Ích Dương tham gia tối nay là của bạn thân Triệu Ninh. Hàn Ích Dương không có nhiều bạn như em trai Hàn Tranh, nhưng mỗi người bạn của anh đều là chí cốt tâm giao.

 

 

 

Chú rể Triệu Ninh và Hàn Ích Dương cùng thi vào học viện quân sự. Sau khi tốt nghiệp, cả hai đều làm ở viện nghiên cứu quân sự trong vòng một năm, rồi Triệu Ninh vì bạn gái đổi sang nghề khác. Khi ấy, nhờ gia đình anh ta quen biết nên anh ta chuyển làm công an. Trong một lần truy bắt bọn buôn ma túy, Triệu Ninh bị trúng đạn, bạn gái anh ta đau lòng, khóc lóc sướt mướt. Triệu Ninh thấy vậy lại chuyển sang kinh doanh.

 

 

 

Đôi khi người quan trọng nhất trong cuộc đời không phải là người đi cùng ta lâu nhất. Triệu Ninh kết hôn chưa tới hai năm thì vợ anh ta bị ung thư qua đời.

 

 

 

Nhiều lúc, con người đối mặt với số phận đều ở thế bị động. Họ sẽ bị động chọn lựa, bị động từ bỏ. Sau đó trải qua quá trình mài giũa, vài chuyện bị động sẽ trở thành chủ động hoặc những chuyện đó chỉ có thể ở thế bị động mãi mãi.

 

 

 

Ngày hôm nay, Triệu Ninh tái hôn với một nữ diễn viên.

 

 

 

Số phận chính là kỳ tích, nó sẽ gắn kết những con người xa lạ lại gần nhau.

 

Đọc tiếp : Thiếu Tướng Ế Vợ - Chương 2


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang - Full

    Buồn Làm Sao Buông - Anh Khang - Full

    Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình?

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    "Tôi" là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi trội nhưng lại khá bạo gan. Bạn thân tôi thì lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Sau bốn năm ở đại học, tôi không ra trường đi làm ngay mà tiếp tục học nghiên cứu sinh trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tiếp tục được hưởng cuộc sống an nhàn, vô lo vô nghĩ của đời học sinh, tiếp tục đắm mình trong những mối tình cuồng nhiệt của tuổi trẻ...

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Ngàn năm trước, nàng chỉ là một tiểu yêu hoa sơn trà, hắn là Trung Thiên vương chưởng quản Trung Thiên.

     Hội Hoa Triêu (trăm hoa đua nở) được tổ chức trăm năm một lần, trước mặt mọi người nàng hướng hắn bày tỏ, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.