Nhẹ bước vào tim anh – Chương 3-4

Nhẹ bước vào tim anh – Chương 3-4

Đăng ngày 09-05-2013
Nhẹ bước vào tim anh – Chương 3-4

 

Chương 03

Chỉ nhìn mỗi anh.

Tôi đã gặp được người ấy rồi . Và tôi sẽ ko buông.

Trận đấu bắt đầu khi nào tôi cũng ko hay, cứ ghim chặt ánh nhìn vào anh, anh cướp bóng, ném vào rổ . Nhưng anh chưa hề một lần nhìn về phía khán đài, ko biết là tôi và bao nhiêu người nữa đang mải mê ngắm anh .

Có người khua tay trước mặt, tôi gạt ra. Có người nói gì đó với tôi, tôi gật gật. Có người đưa tôi gói đồ ăn, tôi vô thức cầm lên bỏ miệng. Tôi đang bị say anh .

Đẹp trai, cao trên 18 là bề ngoài của anh …nhưng tôi chắc chắn anh là người mà tôi luôn ước vào những năm sinh nhật .

Cảm giác tôi lúc này bị kích động, trôi bồng bềnh , hư hư thực thực, bởi chính tôi cũng ko tin có một người xuất sắc như một thiên thần lại đang ở ngay trước mặt tôi .

Đột nhiên, có tiếng hét vang lên, tất cả nhìn về phía chúng tôi …và có cả anh. Ánh mắt chạm nhau …nhưng chỉ tích tắc sau là cả một màu tối đen.

Đầu tôi đau nhức, có cái gì đó ghì chặt , trong màu đen đó, tôi tìm ko thấy anh , sao có thể như vậy, anh ko tồn tại thật ư ? . Tôi hét lên .

Trúc Vũ ở đâu lại xuất hiện , nắm tay tôi, mắt đỏ hoe :

- Cậu tỉnh rồi , hic , cậu tỉnh rồi, làm tớ sợ muốn chết đây này.

Tôi vẫn còn ngơ ngác , ko hiểu gì , im lặng.

Trúc Vũ kinh hãi :

- Đừng nói cậu mất trí như phim đó nhá , bị nhẹ thôi mà.

Tôi nhíu mày, s đầu lại nặng trịch thế này, tôi đưa tay lên sờ thử, chỉ kịp thốt lên một tiếng ơ rồi ngay lập tức .

- Aaaaaa.

- Trời ơi, sso cậu lại động mạnh vết thương vậy – Trúc Vũ cuống cuồng.

- Sao tớ bị băng đầu thế này – cái đau làm tôi tỉnh hẳn.

Trúc Vũ lại sụt sùi :

- Cậu ấy, tớ với mấy người hét lên , cậu cũng ko nghe mà tránh, anh Vũ xô cậu thì ko kịp nữa .

- Sao lại xô tớ hả ? – tôi lơ mơ .

Trúc Vũ nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt bất thường :

- Này, cậu mất trí tạm thời sao .

- Đừng có rủa tớ , nói, sao mạnh Vũ lại xô tớ đến đầu sứt thế này .

Trúc Vũ sờ trán tôi :

- Bình thường mà, thế sao lại nghĩ ra được Vũ nhà tớ xô cậu sứt đầu nhỉ .

- Thế sao lại bị này – Tôi chỉ chỉ vào đầu , tiếp – Tớ cũng còn choáng choáng, cậu kể hết đi được ko .

Trúc Vũ bắt đầu kéo ghế, lấy nước, lấy táo , bắt đầu :

- Một hôm trời đẹp, có nắng có gió, chim ca líu lo , hoa thi đua nở , có hai cô gái tuổi mới lớn tung tăng trên ..

- Ngưng , đến đoạn 2 người đó đi xem bóng đi , à mà tời luôn đến đoạn Đại học kinh tế với Thể dục thể thao đi. – tôi mất kiên nhẫn.

- Ok – trúc vũ bắt đầu dung tốc độ đọc sub fim hàn – trận đấu bắt đầu, cậu xem tới đơ người, cho đồ thì cầm, nói thì gật như bị thôi miên, chuyển cảnh , Trường B thắng chúng ta , họ tập trung bên cạnh, có mấy người châm chọc chúng ta, lúc đầu chả ai để ý bọn chúng, tớ cũng thế, vì trận đấu kia quá hay và bọn tiểu nhân đắc ý thì ko thèm chấp, nhưng sau đó mọi người nghe một tên nói to : – Chỉ toàn lũ công tử, nhà giàu chứ biết gì mà thi thố, còn 2 em kia chắc cũng ham giàu thôi. Ngay lập tức tên đó bị Bùi Quang đạp cho một phát,và ngay lập tức hai bên xung đột, nhưng mà chưa kịp đánh trả thì có lực lượng bảo vệ giải quyết ,tách nhóm kia ra xa, nhưng vẫn còn một tên ko biết như thế nào cầm chai nước to bự chạy tới phía cậu và tớ, tớ hoảng quá đứng bật dậy hét toáng lên , nhưng cậu vẫn còn ngồi im, Mạnh Vũ chạy tới xô cậu nhưng ko kịp, cậu bị hắn đánh, ngất luôn . Hết.

- Thế sao lại băng như thể bị nặng lắm vậy .

- Mọi người bảo tớ ngồi chăm cậu, mà có gì làm đâu,vậy là tiện băng lùm tum . – Trúc Vũ vô tội hồn nhiên nói .

- Chả trách tớ cứ thấy nặng đầu – Tôi bắt đầu gỡ gỡ – cậu băng hay muốn ép đầu tớ vậy , kín chặt thế này.

- Hì hì , mà tớ biết ai đã làm cậu thôi miên đấy nhé.

Tôi bật dậy :

- Vậy là cậu thấy anh ấy, ko phải tớ mơ , đúng ko .

- Tớ có thấy,vừa nhìn tớ đã biết đây là bản hiện thực lí tưởng của cậu – rồi ôm tôi – vậy là anh ấy của cậu xuất hiện rồi, tớ chúc mừng, nhưng hứa với tớ, ko được vì sắc mà bị thế này nữa.- Trúc Vũ sụt sùi.
Tôi cũng ôm Vũ , cười :
- Ok , tớ hứa. Ngay bây giờ tớ sẽ theo đuổi anh ấy.– sau đó cũng bắt đầu muốn khóc.

Rồi hai đứa nhìn nhau cười ngốc.

- Anh ấy tên Duy Phong, cậu có biết ko ?

- Duy Phong ? – Một cảm giác lạ ập tới, tôi xoa xoa 2 thái dương đột nhiên đau nhức .

- Ừ, anh Vũ nhà tớ với đội bóng xem Duy Phong nhà cậu như thần tượng đấy. Trận này ở lại xem cũng vì muốn chứng kiến trình độ bóng rổ của anh Phong đấy .

- Thật sao ? – Tôi hí hửng

- Trời, cậu đúng là suốt trận ko nghe hiểu gì ai nói luôn sao ? Có biết tại sao Mạnh Vũ nhà tớ tập luyện nhiều vậy ko ? Cũng là muốn trận chung kết được gặp đội của anh Duy Phong nhà cậu đó.

- Mạnh Vũ nhà cậu, Duy Phong nhà tớ ?

Lại cười ngốc .

Giờ tôi mới để ý, đây là một căn phòng dài, có kê những chiếc ghế dài, và tôi đang nằm trong một những chiếc giường nhỏ .

- Bệnh viện gì lạ vậy . – Tôi thắc mắc.

- Ko phải bệnh viện,mấy nhân viên y tế bảo cậu chỉ bị choáng nhẹ, tỉnh dậy ngay nên đưa cậu vào phòng hồi sức của sân vận động cơ.

- Vẫn đang trong sân vận động ? -Tôi mừng rỡ, định chạy đi thì Mạnh Vũ với mấy người khác kéo tới.

- Có sao ko ?

- Nhìn em thế này là ko sao rồi.

- Phù, em mà bị gì bọn anh ko tha cho chúng đâu.
- À mà thấy em xem chăm chú vậy mà lại ko được thấy kết quả, a cho em biết dẫn trước những 6 điểm.

- Lần này ĐH thể dục thể thao muối mặt nhé, vênh váo cậy chuyên ngành mà lại thua ĐH kinh tế.

- Quá mất mặt.

Tôi ngơ ngác, vậy là hết trận rồi. Mặc kệ, tôi chạy như bay ra sân. Mọi người đã tản đi hết.

Tôi đảo mắt tìm kiếm bóng dáng ấy, ko có, ngồi phịch xuống ghế, nghĩ : ko sao hết, anh đã xuất hiện rồi, em cũng ko sợ mà chờ anh thêm nhiều năm nữa.

- Em tìm ai ? – Mấy người chạy ra lo lắng hỏi tôi .

- Ko phải bị đánh trúng đầu nên bị gì rồi chứ ? – Một người còn chọc.

- Em tìm tên đánh em, cho nó một trận . – Tôi cố cười.

- Chơi với em lâu vậy giờ mới biết đanh đá ghê quá.

- Thôi bọn mình đi lên quán đi.

Nhìn đồng hồ, cũng đã đến bữa chiều nên tôi lấy lí do đau đầu từ chối rồi đạp xe về.

Bởi có một thỏa thuận.

- Vy Anh, con gái bố ở nhà ngoan ko nhỉ ?
- Con ngoan cực kì .
- Thật ko nhỉ ?
- Thật luôn ấy.
- Thế trưa qua, con ko ăn cơm, vậy là hư rồi.
- Con ko đói mà.
- Bố con mình thỏa thuận một chút nhé.
- Tất nhiên ạ.
- Từ nay, ko được để mẹ con dùng bữa một mình nữa, thay bố ăn thật nhiều món mẹ nấu, được ko con gái ?
- Có thế thôi ạ, dễ ợt.
- Làm tốt đấy nhé.
- Vâng ạ, vậy bố làm gì cho con nào ?
- Bố sẽ ăn thật nhiều kem , vị hạnh nhân đúng ko nào ?
- Oa, bố hứa nhé, bố phải thay con ăn thật nhiều kem đấy nhé. Yeah, vị hạnh nhân.

***

Về đến nhà, tôi vào luôn bếp :

- Thơm quá, mẹ nấu xong hết rồi ạ.

- ừ, vừa hay xong món canh, con đi thay đồ rồi ăn cho nóng, mà sao con bé này, người lạnh cóng hết rồi này.

- Bên ngoài gió lớn ấy mà, con ăn luôn nhé, đói quá.

- Bảo con rồi mà, trưa phải ăn đầy đủ , cứ bỏ bữa, ăn linh tinh , lại đói. – Mẹ vừa mắng vừa ân cần gắp thức ăn cho tôi .

Thỏa thuận đó … rất ấm áp.

- À, lúc nãy bố có gọi về đấy.

Tôi hào hứng :

- Vậy ạ, bố nói gì hả mẹ.

- Bảo con trời lạnh, mặc ấm một chút, quàng khan che mặt chút, gió đông buốt da lắm , rồi bảo con trời lạnh, ăn kem ít một chút.

Tôi nhăn mũi :

- Bố mẹ xem con như trẻ con ấy.

- Vậy con lớn với ai nào , bố mẹ vẫn phải lo từng chút .

Tôi vật lộn với cái đùi gà,lại hỏi :

- Vậy bố có nói khi nào thì về được ko mẹ ?

Mẹ trầm ngâm một lát , nhẹ nhàng :

- Bố con bảo công việc bây giờ mới bắt đầu được một đoạn thôi.
- Dạ, hôm nay gà rán ngon quá mẹ . – tôi làm như ko để ý lắm.
- Hôm nào mẹ nấu mà chả ngon.

Hai mẹ con vừa cười vừa ăn., thật ra tôi thừa hiểu, mẹ cũng hụt hẫng như tôi, cũng nhớ bố như tôi. Nhưng từ lúc nào, những thứ cảm xúc dành cho bố đều được cất giấu sâu sau những nụ cười kia.

Dọn bếp, tắm rửa xong, tôi vào phòng lục tung google với từ khóa Duy Phong, chán chê, thêm cụm từ Đại học Kinh tế phía sau. Kết quả, tôi ngồi choáng với đống thành tích khủng của anh, từ thể thao tới học tập , từ trong nước lẫn ngoài nước.

Tôi ngấu nghiến tất cả các bài viết lien quan tới anh tuy nhiên, thông tin cá nhân của anh ko được tiết lộ nhiều, nhưng ko tới nỗi kín bưng, năm nay anh 20 tuổi.

Tất cả những bức ảnh có anh, tồi đều lưu lại bằng hết.

Ngắm cho thỏa thích, tôi bắt đầu suy ngẫm sao anh ko làm diễn viên nhỉ ? Sao anh lại đẹp trai như vậy nhỉ ? Anh đẹp kiểu lạnh lùng, nam tính, bí ẩn hay quyến rũ ? Sao thấy anh đều có tất cả những vẻ đó nhỉ ?

Ngẫm chán chê, tôi tiếp tục lùng sục google. Đang xem những hội thảo Sinh Viên anh tham gia thì mẹ đưa sữa vào phòng cho tôi :

- Vy anh, mai chủ nhật nhưng cũng chỉ thức thêm một lát nữa thôi đấy nhé.

- Vâng ạ – tôi nhìn đồng hồ cũng gần 9h30 , người cũng đã hơi mỏi – Mẹ xem báo có gì hay ko mẹ ?

- Ko, hôm nay mẹ chat với mấy người bạn cũ thôi. Cũng nhanh thật, mới tốt nghiệp đại học đó mà giờ con cái ai cũng lớn hết cả . Mẹ già rồi, haiz. Thôi, con uống sữa đi .mẹ đi ngủ sớm một chút đây.

- Mẹ ngủ ngon.

Tôi hít hà mùi sữa bò rồi lại dán mắt vào lap top . Một lúc sau, tôi lôi luôn lap top lên giường, chui vào chăn xem. Tôi say sưa, xem hết luôn tất cả những bình luận bên dưới, khen anh á, là thừa, hâm mộ anh á, ko thiếu.

Nhưng có một mẩu tin làm tôi chút nữa thì la lên, tôi tung chăn, bịt miệng , đọc đi đọc lại tin đó :

- Chủ tịch tập đoàn Khánh Phong , ông hoàng Khán cùng con trai Hoàng Duy Phong đến thăm cô nhi viện Nhân Ái.

Tập đoàn Khánh Phong, Hoàng Khánh , Hoàng Duy Phong . Ko phải chứ ?

Tập đoàn Khánh Phong, chỉ có những người sống tách biệt với thế giới mới ko biết đến, ngay cả những đứa mù tịt kinh tế như tôi cũng biết rất rõ . là một tập đoàn kinh doanh bất động sản qui mô lớn, trụ sở chính nằm ngay tại thành phố này. Công ty con thì nằm khắp mọi nới, nhưng vậy còn chưa đủ bành trướng, Khánh Phong còn lấn sang khu vực các nước khác. Bây giờ, muốn đánh giá xem một người giàu ko thì phải xem người đó có đứng tên căn hộ nào của Khánh Phong ko đã.

Tôi vứt máy lên bàn, vùi đầu vào gối. Ko được tìm hiểu về anh nữa , tôi sợ mình sẽ bị đau tim mất. vẫn còn choáng váng . Sao anh lại có thể xuất sắc từ xuất thân đến năng lực như vậy.

Tôi có xứng với anh ko nhỉ, anh liệu có để ý tới tôi ko ? Càng nghĩ tôi càng vùi đầu sâu hơn . Nhưng vùi mãi cũng nghẹt thở, một câu hỏi khác khiến tôi bật tỉnh đá văng sự tự kỉ kia ra. Anh có bạn gái chưa nhỉ ? Nếu anh có rồi tôi phải làm sao được đây , càng nghĩ càng khó chịu. Tôi ghét nhất những kẻ thứ 3 , cướp bạn trai người khác , làm sao đây ? Tuy chưa có thông tin nào đề cập đến việc anh có bạn gái hay ko nhưng tôi vẫn ko làm sao thoát được câu hỏi đó.

Cùng lúc, một động lực cứ thúc giục tôi phải giành lấy anh, người tôi đợi bao lâu.

Đấu tranh một lúc, tôi rút ra :

- Làm sao tôi lại ko xứng với anh, bố mẹ tôi đều là những người rất tuyệt, còn tôi, cũng sẽ ko lợi dụng anh. Chỉ có điều nếu anh có bạn gái rồi thì tôi sẽ rút lui, đợi đến lúc … 2 người chia tay vậy.

Chương 04

Mang theo suy nghĩ đó, tôi chìm vào giấc ngủ.

- Trời ơi , hâm mộ anh quá đi .

Tôi mơ màng kéo gối bịt tai lại , ồn thật.

Nhưng mà người ấy vẫn ko chịu yên, ngược lại càng la to hơn :

- Woaaaaaaa, tập đoàn Khánh Phong là của anh Duy Phong.

Nghe đến tên Duy Phong tôi lập tức bật dậy .

Người kia đang xem lap của tôi, ánh mắt si mê đắm đuối . Tôi có hơi xấu hổ , hôm qua ko lẽ mình cũng như vậy sao ?

- Anh ấy xuất hiện có một lát mà giành luôn vị trí số 1 trong tớ rồi , Lee Min Ho đã xếp thứ 2 . – Trúc Vũ biểu cảm nhìn tôi.

Tôi tiện tay ném luôn cái gối vào Vũ, rồi xông đến giành lại lap vẫn còn cả đống trang web về anh hôm qua.

Trúc Vũ xuất hiện như thế này cũng ko lạ lắm.Mẹ tôi và cô Trúc quen nhau từ những lần họp phụ huynh cho 2 đứa, dần dần thân nhau như chị em ruột, vậy nên 2 đứa là con chung của 2 mẹ. Cứ cuối tuần, cô Trúc thường sang rủ mẹ tôi đi mua sắm, đi chợ sớm mua đồ tươi về nấu món mới. Trúc Vũ tất nhiên cũng theo sang chơi với tôi . Có khi, Mạnh Vũ cũng tới, ba đứa chạy lăng xăng làm chân sai vặt .

Bây giờ nhà chỉ còn mình tôi với Vũ. Bắt đầu đi tưới cây . Được một lát, Vũ rên rỉ :

- Tớ đói, tớ dậy sớm tinh mơ để sang với cậu chưa kịp ăn gì này.

- Quên, tớ cũng chưa ăn sáng.

Rồi dắt nhau xuống lục tủ lạnh , sữa chua này, bánh mì này , bơ này , … lấy tùm lum bày lên bàn , ăn uống và tám đủ thứ chuyện.

- Mạnh Vũ định thi vào đại học kinh tế như anh Duy Phong đấy, mới sáng sớm đã nhắn tin bảo tớ tới lò luyện thi rồi.

- Mạnh Vũ cũng muốn làm kinh tế à, tớ cứ tưởng anh ấy sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cơ mà.

- Ko được, mấy nghề đó mấy khi ở nhà , tớ bơ vơ chắc.

- Trời, cậu nghĩ xa vậy rồi hả.
- Chứ sao nữa, như anh Duy Phong là chuẩn, kế thừa tập đoàn Khánh Phong, trụ sở lại còn nằm gần đây, quá tuyệt .

Tôi ỉu xìu :

- Anh ấy còn chẳng biết tớ là ai.

- Vậy cậu bây giờ định thế nào ?

- Tớ cũng ko biết nữa , còn đang suy nghĩ .

- Này , đừng nói với tớ là cậu cũng như mấy nhân vật nữ chính , luôn nghĩ mình là trèo cao đó nhé.

- Cậu xem thường bạn mình vừa thôi nhá, tớ cũng được hâm mộ lắm chứ.

- Tất nhiên, Nguyễn Phương cuồng cậu nhất đấy.

Tôi giật phăng cái bánh mì của Vũ, cắn.

Rồi 2 đứa phá phách cho tới khi 2 mẹ về.

Rồi 4 người lui lui tới tới trong cái bếp.

- Hai đứa thử gọi anh Huy xem , gần 12 giờ rồi mà chưa về nữa là sao . – Cô Trúc tháo tạp dề, càu nhàu.

- Ko phải bà bảo là nó đi gặp bạn cũ sao, con trai lớn rồi mà cứ giữ khư khư . – Mẹ tôi tắt bếp , bắt đầu dọn bàn ăn.

- Tôi sợ nó hại con người ta ấy, còn nó, vứt đi đâu cũng xong – Cô Trúc tuy là mắng nhưng vẫn ko che được ánh mắt tự hào về con trai.

Và 2 đứa tôi cũng vậy, rất tự hào về anh huy. Bố mất từ lúc Trúc Vũ còn bé xíu, anh Huy lúc ấy đang học cấp 2. Cô Trúc cũng đi làm suốt , vậy mà mình anh giữ em nhỏ, ko dưới sự kềm cặp thúc giục của ai vẫn học hành rất xuất sắc. Tốt nghiệp đại học luật , thì anh đã được 1 văn phòng luật sư có tiếng mời vào, chỉ 2 năm , bây giờ anh đã leo lên chức phó trưởng phòng . Cộng thêm với ngoại hình khá chững chạc và nam tính , gái theo anh ko phải ít. Nhưng anh cũng rất cưng 2 đứa tôi. Cũng vì thế mà chúng tôi được đút lót bao nhiêu là thứ. Có lúc nhận, có lúc từ chối nhưng xong rồi cũng thôi, ko giúp gì. Chưa bao giờ thấy anh mang chị nào về nhà, như thế ko cón nghĩa là anh ko qua lại với ai . Chỉ qua đường , nhưng tuyệt đối ko vượt quá giới hạn bao giờ.

Tôi với Vũ còn chưa kịp gọi điện thì đã nghe tiếng còi xe . Lập tức, lao ra chấn trước cửa.

- Ai cho anh còi điếc tai ở đây hả .

- Chuông cửa có mà anh ko bấm còn còi cái gì .

Hai đứa tôi khoanh tay , mặt hình sự.

Anh Huy nhanh chóng giơ hai cái túi bự lên :

- Đây , kem , vị hạnh nhân , dâu . Giờ thì anh vào được chưa hả ?

2 đứa hớn hở , mỗi đứa dẹp một cánh cửa sang cho anh vào nhà rồi ôm lấy túi kem. Đã nhận đồ người ta thì phải làm cho tốt , đó là nguyên tắc, giúp anh treo áo rồi ngồi vào bàn ăn.

- Lớn rồi mà còn để người lớn chờ nữa . – Cô Trúc ko tha.

- Và cả trẻ nhỏ chờ nữa – 2 đứa phụ họa.

- Con xin lỗi hai người, kẹt xe quá . – quay qua – anh xin lỗi trẻ nhỏ, tại mua kem chờ lâu quá. – chữ kem được nhấn mạnh .

- Ko sao đâu, cháu có phải người tùy tiện đâu . – Mẹ tôi rất hay bênh anh Huy .

- Vâng, ko sao hết . – 2 đứa gật gật.

- Mọi người ăn cật lực vào nhé.

- Vâng ạ.

- Mà sao dạo này cô thấy con gầy hơn phải ko nhỉ ?

- Chắc là do anh ấy chơi bời nhiều đó – Tôi lẻo mép.

- Công ty con dạo này hơi nhiều việc cô ạ – rồi liếc tôi – anh mà chơi gì.

- Công ty gì mà sáng sớm còn ko kịp ăn sáng, tối muộn mới về – Cô trúc tỉ mỉ lựa xương cá rồi cho vào bát anh Huy.

- Có một công ty mới lập nhờ bọn cháu tư vấn luật pháp nên hơi bận.

- Ăn thêm đi , con trai ham việc vậy mà bà còn trách gì nữa ?

- Tôi thì muốn có cháu , mà nó cứ long bông như thế. Chán.

- Mẹ à, con mới đi làm mà – Anh Huy nhăn mặt rồi chĩa mũi sang hai đứa tôi – anh mua kem ko phải để ăn trưa nhé.

Ngay lập tức, cô Trúc và mẹ tôi la lên :

- Trời ơi, 2 cái đứa này.

- Ăn uống kiển đó hả, bỏ kem ra ngay .

Hai đứa tôi ấm ức tạm dẹp bỏ kem sang một bên, thi nhau đá vào chân anh Huy.

Xong bữa, 2 mẹ lôi nhau vào phòng thử đồ mới mua, còn 2 đứa rửa bát dọn bếp. Anh Huy thì đứng dựa tủ lạnh, nghe điện thoại .

- Ừ, anh biết rồi, ừ, thế nhé, ừ , Bye em.

Anh vừa cúp máy, tôi chặn ngay :

- Anh đúng là đồ lông bông.

- Ê này, từ đó mẹ anh dung , em dám hả.

- Dùng từ đồ đểu mới đúng – Trúc Vũ phối hợp.

- Hai cụ còn nhỏ mà phán cái gì ?

- Ai bảo bọn em nhỏ, em cũng có bạn trai rồi chứ mắc.

- Được rồi, được rồi , thì 2 người nhớn mà ko hiểu chuyện.

- Anh đừng tưởng làm luật sư lý lẽ giỏi mà ngụy biện với bọn em nhá.

- Yêu đương nhắng nhít.

Anh Huy ho nhẹ :

- Nhắng nhít ? Anh làm cái gì đâu ?

- Yêu đương ko nghiêm túc.

- Chị nào cũng chỉ được 1 thời gian .

- Muốn anh cô nào cũng phải lấy sao ?

Hai đứa hung hồn định gật đầu thì a Huy giơ tay lên :

- Bình tĩnh , nghe anh này, từ lúc cấp 1 tới đại học, anh chỉ lo lao vào cày bài vở, tốt nghiệp xong cũng cày việc túi bụi, lấy vợ liền thì sao anh chịu được . Gia đình khác độc thân nhiều lắm.

- Xem như anh đúng, còn mấy cô bạn gái kia là như thế nào ?

- Chưa lấy vợ, chưa gặp được người anh yêu thương , mấy cô kia xem như … giải trí.

- Hừ, làm hại con gái nhà lành .

- Đừng có nhầm, anh của tụi em ko đến nỗi hư hỏng như thế đâu, những cô kia cũng toàn là chơi bời, cũng ko phải chỉ có mình anh.

- Vậy cái chị sinh viên hay làm cơm cho anh cũng chơi hả ?

- Thế các em đã thấy anh qua lại với chị ấy bao giờ chưa ?

- Ừ, được lắm, vậy mới ngoan , chứ em căm thù bọn con trai đểu.

- ừ, em cũng cực kì kinh tởm những người như vậy.

- Mạnh Vũ đểu đấy . – Anh Huy nháy mắt.

Trúc Vũ vừa nghe thấy vậy liền chồm đến, cố bôi tay đầy xà phòng vào người anh Huy, anh nhanh chân chạy núp sau người tôi. Ko những ko bảo vệ che chở anh, tôi còn hùa theo, chùi tay vào áo anh. Anh Huy hét lên rồi cũng nhúng tay vào bồn, đuổi theo trả thù. Vậy là cái bếp lại thành bãi chiến trường. Khoảng một lúc lâu sau, dưới sự nghiêm trị của hai mẹ, tôi với Trúc Vũ đã dọn xong mọi thứ tinh tươm, còn anh Huy xem đá bóng ở phòng khách.

Đọc tiếp: Nhẹ bước vào tim anh – Chương 5-6

 

 


    Tìm Chúng Tôi Trên FaceBook
    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Hồi Ức - SuBInLeo - Full

    Nói về con người tôi thì ông trời có phần ưu đãi một chút thôi…
    Tuy tôi không được đẹp trai cho lắm nhưng bù lại tôi lại được cái số đào hoa, cái số đào hoa ấy tôi đoán hầu hết các bác ai cũng thích…

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Tào Đình - Full

    "Tôi" là một người đàn ông bình thường, không có gì nổi trội nhưng lại khá bạo gan. Bạn thân tôi thì lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Sau bốn năm ở đại học, tôi không ra trường đi làm ngay mà tiếp tục học nghiên cứu sinh trong ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, tiếp tục được hưởng cuộc sống an nhàn, vô lo vô nghĩ của đời học sinh, tiếp tục đắm mình trong những mối tình cuồng nhiệt của tuổi trẻ...

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Mùa Hoa Rơi Gặp Lại Chàng - Thục Khách - Full

    Ngàn năm trước, nàng chỉ là một tiểu yêu hoa sơn trà, hắn là Trung Thiên vương chưởng quản Trung Thiên.

     Hội Hoa Triêu (trăm hoa đua nở) được tổ chức trăm năm một lần, trước mặt mọi người nàng hướng hắn bày tỏ, dẫn đến vô số tiếng cười nhạo.

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Tình Yêu Không Trốn Chạy - Kinh Hồng - Full

    Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.

     

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Lấy yêu thương “giải độc” ghen tuông

    Trong bài này, tôi muốn chia sẻ vài suy nghĩ về quan hệ giữa yêu thương và ghen tuông, và làm thế nào để dùng yêu thương chữa lành vết thương do ghen tuông mang lại.

    Nhiều người cho rằng “có yêu thì mới có ghen”, tôi tạm xem điều này làm tiền đề để phân tích tiếp. Có yêu thì mới có ghen, vậy trước hết yêu là gì?

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Tiền, vật chất và những giá trị ảo

    Mình từng nghe người ta nói như thế này: ”Tiền không mua được tất cả, có những thứ mang giá trị tinh thần thì chẳng tiền nào mua nổi.” ”Những kẻ nói tiền chẳng là gì cũng chính là những kẻ nghèo rớt bởi chắc chắn kẻ đó chưa khi nào có đủ tiền để làm được hay tận hưởng quyền năng mà đồng tiền đem lại.”

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    “Xinh” với “Đẹp” khác nhau đấy

    Người ta biết vì sao mình thích người XINH: Vì vòng eo, vì khuôn mặt trái xoan, vì da trắng. Còn đứng trước người ĐẸP, người ta sẽ thấy có gì đó mơ hồ, cuốn hút từ một người có diện mạo rất bình thường. XINH thì đáng để lướt mắt qua rồi quên, ĐẸP thì khiến người ta cứ nhớ, một nỗi nhớ mơ hồ, nhưng đậm. 

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Nếu bạn vào đại học để học đại

    Thiết nghĩ, sống trong đời cần có những ước mơ. Vì đã có quá nhiều nhà hiền triết đi tìm ý nghĩa của cuộc sống và điều họ hiểu ra chỉ là: Cuộc đời này vốn không có ý nghĩa. Vậy nên, chúng ta đã lỡ sinh ra trong đời này cần tìm cho mình một ý nghĩa cho sự tồn tại

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Nam có tửu thì có như kỳ có phong?

    Bản lĩnh là phải cầm ly rượu lên thì phải bỏ xuống được, một cách tỉnh táo. Không thể vì hai chữ rượu chè mà bỏ bê công việc, gia đình và trách nhiệm với người khác. Các vị đại hiệp ngày xưa uống rượu như uống nước lã nhưng sau đó họ vẫn hiên ngang tử chiến. Tôi chưa thấy đại hiệp nào nốc rượu hừng hực vô, rồi nằm lăn đùng ra một đống để cho họ thiên hạ mặc sức chém giết.

    Khi tôi 20

    Khi tôi 20

    Cũng là lúc một thời tuổi thơ ngọt lịm, hồn nhiên, ngây ngô thuở đầu đời dần trôi về quá vãng, để lại đó một chút gì ngẩn ngơ trong đôi mắt cô bé nhỏ hay buồn. Kí ức lãng đãng hiện về vốn đã mong manh lại mơ hồ khắc khoải. 

    Tình yêu và chữ thiệt

    Tình yêu và chữ thiệt

    Có người chỉ mất một giây để cảm nắng một ai đó, một tháng để tìm hiểu và chỉ một lời tỏ tình cùng cái gật đầu là đã có đôi. Có người mất cả quãng đời sinh viên, nghĩ rằng đây là giai đoạn thích hợp để yêu, mong tìm thấy một người thương của đời mình, mượn đôi vai dựa một tí mỗi lúc mệt mỏi, chỉ là một tí thôi nhưng sao vẫn chơi vơi chờ đợi vô vọng.